Hà Nội
Thứ 3, 10/03/2026
Nhiều mây
24°C

Đi qua ngày bão

22/12/2015 16:58
3:12
Những ngày này, mặt trời đỏ lự như gã trai đang hừng hực sống, hừng hực đốt cháy đam mê, để vô tình trở thành kẻ hời hợt đến ngông cuồng. Nhìn kìa, những đám hoa dại ven đường như lả đi vì cái nắng cháy đỏ trời chiều. Tôi cũng xơ xác, tơi tả với những công việc, lo toan… tưởng như chẳng thể qua nổi một mùa dông bão tối đen.



Mỗi ngày tôi quay cuồng với khối công việc ở cơ quan, đang giờ làm, tôi lại lao về nhà cơm nước, thuốc men, vào viện. rồi quay cuồng với việc giấy tờ nhập học của con. Thì đấy, hơn mười năm hai mẹ con vẫn chưa chuyển hộ khẩu về, trái tuyến, cực như thể con sắp ra nước ngoài du học, theo mẹ suốt cuộc hành trình xin học con bé luôn mồm hỏi: “Con có được học không hả mẹ?”. Thương mẹ, con bé rút lui: “Hay con về quê học với ông bà cũng được mẹ ạ!”. Nước mắt mẹ lăn dài trên đường đi, chẳng có cơn gió lẻ loi nào thổi đến, trên đời chỉ có những đám mây đen kịt trôi ngược về phía mặt trời đã khuất bóng từ lâu.


Tôi không biết đã có bao nhiêu ngày không trăng đã đi qua đời mình, cái vóc dáng mong manh tiểu thư của tôi luôn oằn mình trong cơn bão, cũng thật lạ cái vẻ điệu đà của tôi khiến cho ai một lần gặp tôi cũng lầm tưởng tôi luôn sống lãng mạn với mây trời trăng gió trong sự bao bọc đến tuyệt đối. Có ai biết được rằng tôi sống rất thực tế, tôi luôn tìm những điều thực nhất trong những cuốn sách tôi đọc, và chắt lọc những chi tiết thật trong những trải nghiệm của cuộc đời, điều đó giúp  tôi bình thản đón nhận mọi xấu tốt  ở đời như một điều tất yếu mà mỗi con người ai cũng gặp phải. Có như vậy tôi mới  có thể bước qua những cơn mưa dông luôn xuất hiện một cách bất chợt ngoài kia. Tôi biết cách giữ “hồn cốt” lại cho riêng mình.


Mùa này, trước mỗi cơn mưa trăng cứ tối lờ mờ chẳng đủ sáng một quầng bao phủ lên không gian oi bức, tôi thích thắp sáng ngôi nhà của mình bằng một màu sáng trắng, tôi ngồi đợi bảo đi qua, cái dáng vẻ nhẫn nại đến tội nghiệp của tôi vẫn hàng ngày in trên vách. Hình như tất cả các căn nhà đã tắt đèn, có bao nhiêu căn nhà vẫn thắp đèn khi có mưa bão trong hàng vạn căn nhà ấy? Có căn nhà nào thắp đèn vẫn chẳng thể xua tan đi bóng tối như căn nhà của tôi không?


Đôi khi tôi cảm thấy khong còn đủ sức lực để vượt qua một điều gì đó, nhưng rồi tôi lại tự an ủi mình, hạnh phúc không phải bông hoa thơm, ngọt ngào luôn trong tầm tay với, mà nó là tia sáng luôn được đặt ở phía cuối con đường của cuộc hành trình dài vất vả gom nhặt. Có phải tôi vẫn chỉ là kẻ hành khất lê bước chầm chậm trên con đường xa ngút ngàn ấy?

Tin liên quan
Từ khoá:

Bình luận bài viết

avatar
Login
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Về đầu trang
Thông báo...